
Bao chiều lặng lẽ ngắm mây trôi
Dõi mắt tìm ai tận cuối trời
Gió thoảng rì rào thêm gợi nhớ
Hiên buồn lác đác lá vàng rơi.
Thường thì con người ta phải nếm mùi đau khổ mới biết giá trị của hạnh phúc. Khi có trong tay thì không thèm vun trồng, tưởng như hạnh phúc đó cứ ở mãi với mình suốt đời. Nhưng đến lúc mất rồi mới ân hận thì đã quá muộn.Tình yêu tự nó không mang lại đau khổ, mà chính do sự yếu đuối, vô tình của con người gây ra.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét