
Nếu không đơn bóng giữa chiều
Em đâu thấy nhớ anh nhiều trong đêm
Nhớ môi uống cạn môi mềm
Nhớ tim hòa nhịp với tim, nồng nàn
Nếu như thu lá không vàng
Làm sao em biết hạ tàn hôm qua
Mộng mơ một chút tình ta
Luyến lưu mãi nhé, đừng xa bao giờ!
Thường thì con người ta phải nếm mùi đau khổ mới biết giá trị của hạnh phúc. Khi có trong tay thì không thèm vun trồng, tưởng như hạnh phúc đó cứ ở mãi với mình suốt đời. Nhưng đến lúc mất rồi mới ân hận thì đã quá muộn.Tình yêu tự nó không mang lại đau khổ, mà chính do sự yếu đuối, vô tình của con người gây ra.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét